TÔI NHƯ ÁNH DƯƠNG RẠNG RỠ – review, cảm nhận.

9 mins read

“Không có được tình cảm đáp lại tương xứng,

so với tâm đầu ý hợp thì không chịu nổi một đòn”

☀️

Tất cả là cảm nhận cá nhân, cảm nhận cá nhân, cảm nhận cá nhân.

1. Trang Tự

Chàng trai đầy nhuệ khí, giỏi giang, vượt khó vươn lên.

Sẽ thật tốt đẹp nếu như anh ta:

Không thân thiết với một con rắn độc thành tinh.

Không để sự tự ti của mình lấn át tình cảm, hết lần này đến lần khác vô tình hoặc cố ý tổn thương người mình thích.

Không mắc bệnh thù ghét người giàu.

Không sơ hở là tạt nước lạnh mỗi khi người mình thích vui vẻ.


Làm gì có nếu như?

Nhiếp Hi Quang là người cho Trang Tự mượn tiền để chữa bệnh gấp cho mẹ, một món nợ ân tình lớn như thế, cô có bắt anh ta lấy thân báo đáp không? Cô có cậy vào danh nghĩa “ân nhân” để làm phiền, để ép buộc anh ta làm gì không?

Không hề.

Thế tại sao anh ta suốt ngày xị mặt, hằn học, tỏ ra chán ghét cô trước mặt những người khác?

Vì tự ti mà đối xử với người giúp đỡ mình như thế gọi là gì? Gọi là không có giáo dưỡng!

Khi nghe Hi Quang sẽ vào công ty có cổ phần của gia đình – một công ty lớn – một cách dễ dàng, anh ta tỏ ra không hài lòng ngay lập tức. Ôi, điên không? Nhân sinh mỗi người một con đường, con đường anh ta đi khó khăn, phải nỗ lực mỗi ngày, không có nghĩa người khác cũng thế. Dù Hi Quang có chọn học xong ở nhà ăn chơi xài tiền chờ chế/c cũng không tới lượt anh ta tỏ thái độ.

Vì tín hiệu lúc xa lúc gần của anh ta, sau khi hỏi thanh mai trúc mã, xác định hai người họ không phải mối quan hệ yêu đương, Hi Quang mới tỏ tình, cuối cùng nhận lại là gì? Là mang tiếng TIỂU TAM, CHEN NGANG tình cảm của BẠN THÂN cùng phòng! Khi Hi Quang nhắn tin giải thích, anh ta chọn phớt lờ tin nhắn đó.

Và điều khiến mình không chấp nhận nhất chính là khi Hi Quang và thanh mai trúc mã của anh ta xảy ra xung đột, anh ta chọn tin tưởng thanh mai trúc mã.

Phần 2, anh ta lại tiếp tục giúp thanh mai của anh ta một lần nữa ụp nồi dơ lên đầu người anh ta thích ^^

Hết cứu.

2. Lâm Tự Sâm

Có thể Lâm Tự Sâm không gặp khó khăn trong tài chính, nhưng đời sống tinh thần của anh lại không hề tốt đẹp. Nhưng anh vẫn trở thành một người thiện lành, bao dung, hài hước. Một người sống vô cùng tích cực.

Năm ấy chỉ vì vô tình để mắt đến cô công chúa kiêu ngạo trong bữa tiệc của mẹ của bạn thân, nhận lời gặp mặt, anh đã đánh mất công việc lý tưởng của mình.

Cuộc hẹn này ít nhiều đã gián tiếp huỷ hoại anh. Nhưng anh tự chịu trách nhiệm, chưa từng có ý giận cá chém thớt lên cô, cũng không nói với ai về việc anh gặp tai nạn trên đường đi gặp cô.

Điều duy nhất anh giận là tại sao sau đấy cô lại không đoái hoài gì đến anh, dù chỉ là một lời hỏi thăm?

Cái tên Nhiếp Hi Quang ấy, từ “khiến anh rung động từ ánh nhìn đầu tiên” trở thành chấp niệm của anh.

Vậy mà vài năm sau, gặp lại, anh mong chờ xem phản ứng của cô, thì cô tỏ ra…không biết anh là ai?!

Mang trong mình hờn dỗi ngập trời, nhưng Lâm Tự Sâm đối xử với cô như thế nào? Ngoài bắt chẹt một tí, đùa giỡn một tí, cho cô tăng ca hơn một tí, làm nhiều việc hơn một tí, anh có thật sự làm gì tổn thương cô không?

So với ánh nhìn thoáng qua nhiều năm trước, giờ đây Nhiếp Hi Quang ở trước mặt anh, càng gần hơn, càng chân thật hơn, và Lâm Tự Sâm lại một lần nữa thừa nhận mình rung động với cô.

Thôi vậy. Bỏ qua cho cô, không giận cô nữa.

Đến khi thuyết phục bản thân dẹp bỏ ‘hận thù’, một lần nữa theo đuổi cô, thì anh lại biết sự thật: người năm đó hẹn gặp anh không phải cô, mà là cô gái bị cô “bắt nạt” trong buổi tiệc – cô ta nhờ bạn hẹn gặp anh với danh nghĩa là “con gái” của cha cô!

Người anh thích không hẹn gặp anh rồi ngó lơ anh sau khi những chuyện kinh khủng sau đó đến với anh.

Người anh thích không phải quên anh sau những sự kiện chấn động đó, cô thậm chí còn chưa từng để ý đến anh.

Thật may mắn vì tình yêu của anh lớn hơn cả hận thù. Thật may mắn vì trong khi hiểu lầm người đó là cô, anh cũng không nỡ tổn thương cô.

3. Dưa Hấu – Nhiếp Hi Quang

Tiểu thư cành vàng lá ngọc hàng thật giá thật, lớn lên trong sự yêu thương của gia đình. Ngày sinh nhật của mẹ nuôi, cha cô mang theo con gái của mối tình đầu đến dự. Làm sao một đại tiểu thư có chịu ấm ức? Cô không ngại làm ra chút ồn ào nho nhỏ ngay lúc đó, “nho nhỏ” là vì dù gì đây cũng là ngày vui của mẹ nuôi cô.

Một Nhiếp Hi Quang thẳng thắn, tự tin, kiêu sa, không chịu thiệt.

Vậy mà khi thích Trang Tự, cô đã phải gặp những thứ trời ơi đất hỡi gì?

Tình yêu của Hi Quang thẳng thắn, trong sáng, vô tư.

Khi thích Trang Tự, xác định anh ta độc thân, nhận được vài tín hiệu như có như không, cô vẫn mạnh dạn tỏ tình.

Khi thích Lâm Tự Sâm, cô không ngại vượt núi băng sông đến gặp anh. Một cô gái mắc chứng sợ đi máy bay, trước giờ chưa từng bay một mình, nay đã dũng cảm vượt qua nỗi sợ, đến bên người cô yêu.

Khi còn tình cảm với Trang Tự, cô từ chối dây dưa mập mờ với sếp Lâm.

Khi ở bên sếp Lâm, nghe người cô từng thích nhiều ơi là nhiều bày tỏ mình cũng rất thích cô, cô không hề nao lòng.

Một cô nàng can đảm, chung thuỷ như thế, xứng đáng có được một tình yêu trọn vẹn nhất, với một người tốt đẹp nhất, chứ không phải thứ tình cảm méo mó bị xen lẫn với vô vàng làn sương âm u của ai kia.

Thích một người không nên mệt mỏi như thế. Nếu thật sự ở bên Trang Tự, có lẽ Nhiếp Hi Quang phải suốt ngày cẩn thận, lo lắng cho sự tự ti của anh ta, và cô nàng thanh mai trúc mã kia sẽ mãi là một cái gai trong mối quan hệ của họ.

“Có lẽ” thôi, vì điều đó sẽ không xảy ra.

Hi Quang phải ở bên anh Lâm, phải chiếu sáng cho mảnh rừng toàn “cây” của anh rồi. Đấy, ngay cả cái tên của họ đã là một duyên phận.

“Không có được tình cảm đáp lại tương xứng,

so với tâm đầu ý hợp thì không chịu nổi một đòn”


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *